Ngoài nam thành môn của Tố thành, không khí phút chốc lặng ngắt như tờ.
Tựa như ngay cả cơn gió lạnh lùa qua cổng thành lúc này cũng tự biết điều mà ngừng lại, sợ khiến Trương Cường càng thêm mất mặt. Phải nói rằng, gió ở Tố thành cũng thật khéo hiểu lòng người. Người ta vẫn nói, kẻ nói vô tâm, người nghe hữu ý. Mà lúc này, Trương Cường đâu chỉ là hữu ý, hắn quả thực để tâm đến cực điểm. Hắn chỉ hận không thể kéo thời gian quay ngược lại, trở về khoảnh khắc trước khi Tần Dịch thốt ra mấy lời ấy. Nếu có thể, dù thế nào hắn cũng nhất định không để Tần Dịch mở miệng!
Thật ra, những lời ban nãy của Tần Dịch vốn đều là bịa ra, mục đích chỉ để tên cẩu Hán gian bán nước cầu vinh như Trương Cường mất mặt trước bàn dân thiên hạ.




